Thursday, January 22, 2026

Thứ Năm 22 tháng Giêng

Máccô 3:7-12

Ðức Giêsu cùng với các môn đệ của Người lánh về phía Biển Hồ. Từ miền Galilê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giuđê, từ Giêrusalem, từ xứ Iđumê, từ vùng bên kia sông Giođan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xiđon, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm. Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn. Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến ai ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người. Còn các thần ô uế, hễ thấy Ðức Giêsu, thì sấp mình dưới chân Người và kêu lên: "Ông là Con Thiên Chúa!" Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.

  • Những kẻ ở với Đức Giêsu biết rằng những đổ nát trong họ đang được chạm đến và một cái gì đó tốt lành, đầy tin tưởng, đang lớn lên trong họ. Chúng ta có thể tưởng tượng một cảm giác phấn khởi đang đổ xuống trên họ khi họ quy tụ trong sự hiện diện của Người mỗi ngày. 
  • Lạy Chúa, hôm nay chúng con cầu xin có thể hình dung được Chúa đang hiện diện gần gũi bên mình, để chúng con cũng được ban tặng cùng một luồng nước hằng sống như họ.





Wednesday, January 21, 2026

Thứ Tư 21 tháng Giêng

Máccô 3:1-6

Ðức Giêsu lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay. Họ rình xem Ðức Giêsu có chữa người ấy ngày sabát không, để tố cáo Người. Ðức Giêsu bảo người bại tay: "Anh chỗi dậy, ra giữa đây!" Rồi Người nói với họ: "Ngày sabát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi?" Nhưng họ làm thinh. Ðức Giêsu giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay: "Anh giơ tay ra!" Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường. Ra khỏi đó, nhóm Pharisêu lập tức bàn tính với phe Hêrôđê, để tìm cách giết Ðức Giêsu.

  • Thật thú vị khi quan sát các nhóm người đang quy tụ chung quanh Đức Giêsu trong câu chuyện phúc âm hôm nay. Hãy để ý đến cách mà những kẻ đến nghe Người nhưng với những cặp mắt rình mò để tìm cách bênh vực cho quan điểm của chính mình. Thánh I Nhã đã khuyên những kẻ theo ngài rằng cách tìm hiểu tốt nhất là qua hành động của người khác. Đó không phải là những gì những người Pharisêu đã làm trong câu chuyện ngày hôm nay. Liệu chúng ta đang nghe theo lời chỉ dẫn của thánh I Nhã? hay là đang làm theo những người lãnh đạo trong hội đường?



Tuesday, January 20, 2026

Thứ Ba 20 tháng Giêng

Máccô 2:23-28

Vào ngày sabát, Ðức Giêsu đi băng qua một cánh đồng lúa. Các môn đệ Người bắt đầu bứt lúa trong khi đi đường. Những người Pharisêu liền nói với Ðức Giêsu: "Ông coi, ngày sabát mà họ làm gì kia ? Ðiều ấy đâu cho phép!" Người đáp: "Các ông chưa bao giờ đọc trong Sách à? Vua Ðavít đã làm gì, khi vua và thuộc hạ bị thiếu thốn và đói bụng? Dưới thời thượng tế Aviatha, vua vào nhà Thiên Chúa và ăn bánh tiến. Thứ bánh này không ai được phép ăn ngoại trừ tư tế, thế mà vua đã ăn, rồi còn cho cả thuộc hạ ăn nữa." Người nói tiếp: "Ngày sabát được làm ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày sabát. Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sabát."

  • Lạy Chúa, Chúa có một khả năng tuyệt vời biết dùng những thí dụ cụ thể trong những biến cố đang xảy ra quanh mình để dùng như những điểm học hỏi cho những người nghe Chúa. Chúa cũng có thể nhìn thấu suốt tâm hồn người nghe và thấy được những động cơ thúc đẩy họ hành động. 
  • Thiên Chúa nhìn vào lòng chúng ta. Ngài có thể thấy rằng những kẻ đang đi theo Đức Giêsu cần dùng những gì đang nằm chung quanh họ để nuôi dưỡng thể xác và linh hồn. Trong khi đó thì nỗi lo lắng của người Pharisêu thì nhằm ở một chỗ khác.



Monday, January 19, 2026

Thứ Hai 19 tháng Giêng

Máccô 2:18-22

Bấy giờ các môn đệ ông Gioan và các người Pharisêu đang ăn chay; có người đến hỏi Ðức Giêsu: "Tại sao các môn đệ ông Gioan và các môn đệ người Pharisêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?" Ðức Giêsu trả lời: "Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ? Bao lâu chàng rể còn ở với họ, họ không thể ăn chay được. Nhưng khi tới ngày chàng rể đã bị đem đi, bấy giờ họ mới ăn chay trong ngày đó." 
     "
Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì như vậy, miếng mới đã vá vào sẽ kéo vải cũ, khiến chỗ rách lại càng rách thêm. Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu sẽ làm nứt bầu, thế là rượu cũng mất mà bầu cũng hư. Nhưng rượu mới, thì phải bầu mới!"

  • Trong khoảng thời gian gần đây, chúng con phải sống trong những cơn sóng gió về đức tin. Lạy Chúa, trong tin mừng ngày hôm nay, chúng con có thể thấy được rằng những kẻ đi theo và lắng nghe Chúa đã cảm thấy bị chao đảo bởi lời giảng dạy của Chúa. Bao nhiêu câu hỏi đã được đặt ra cho họ. Liệu họ có nên từ bỏ lối sống cũ của người Do Thái và ôm ấp những gì mới lạ không? Một cái gì tương tự cũng đang xảy ra cho chúng con trong giáo xứ, giáo phận và đất nước của chúng con ngay lúc này. Lạy Chúa, Chúa vẫn nói rằng Chúa luôn ở bên cạnh và không bao giờ lìa bỏ chúng con, xin hãy ban cho chúng con lòng tin tưởng rằng điều đó đúng cho chúng con lúc này và giúp chúng con tiếp tục bước đi trong cuộc hành trình.





Saturday, January 17, 2026

Chúa Nhật 18 tháng Giêng - Chúa Nhật thứ Hai Mùa Thường Niên

Gioan 1:29-34

Hôm sau, ông Gioan thấy Ðức Giêsu tiến về phía mình, liền nói: "Ðây là Chiên Thiên Chúa, đây Ðấng xóa bỏ tội trần gian. Chính Người là Ðấng tôi đã nói tới khi bảo rằng: 'Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.' Tôi đã không biết Người, nhưng để Người được tỏ ra cho dân Ítraen, tôi đến làm phép rửa trong nước." Ông Gioan còn làm chứng: "Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người. Tôi đã không biết Người. Nhưng chính Ðấng sai tôi đi làm phép rửa trong nước đã bảo tôi: "Ngươi thấy Thần Khí xuống và ngự trên ai, thì người đó chính là Ðấng làm phép rửa trong Thánh Thần". Tôi đã thấy, nên xin chứng thực rằng Người là Ðấng Thiên Chúa tuyển chọn".

  • Mặc dù có nhiều người hướng về Gioan Tẩy Giả để tìm một người lãnh đạo và niềm cảm hứng, ông luôn xử sự như một người chỉ đường cho người khác, nhưng không bằng cách làm họ lệ thuộc vào mình hay tỏ ra mình là một nguồn ánh sáng đặc biệt. Ông giống như một người thầy dạy giỏi luôn mở ra những chân trời mới cho việc lớn lên của mọi người và làm nâng cao những tài năng của họ lên một mức độ cao hơn.



Thứ Bảy 17 tháng Giêng

Máccô 2: 13-17

Ðức Giêsu lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. Ði ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lêvi là con ông Anphê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi!" Ông đứng dậy đi theo Người. Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Ðức Giêsu và các môn đệ, vì họ đông đảo và đã đi theo Người. Những kinh sư thuộc nhóm Pharisêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: "Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi!" Nghe thấy thế, Ðức Giêsu nói với họ: "Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi".

  • Việc cảm thấy thiếu tự tin hoặc thiếu sót trong một số lĩnh vực của cuộc sống không phải là điều lạ đối với chúng ta, ngay cả khi người khác dường như rất sẵn sàng nhìn nhận chúng ta một cách tiêu cực, Đức Giêsu dường như không trách móc chúng ta về những thiếu sót đó. Chúng không khiến Người xa lánh hay làm Người nản lòng. Thậm chí khi chúng ta phạm sai lầm, hoặc cảm thấy không hài lòng với những gì mình làm được, Đức Giêsu vẫn mong muốn và lẫn có khả năng giúp đỡ những người xung quanh Người phát huy hết tiềm năng của họ. Không giống như những người Pharisêu, Người đã nâng đỡ và nhận được những điều tuyệt vời từ những người xung quanh.






Friday, January 16, 2026

Thứ Sáu 16 tháng Giêng

Máccô 2 : 1-12 

 Vài ngày sau, Ðức Giêsu trở lại thành Caphácnaum. Hay tin Người ở nhà, người ta tụ tập lại, đông đến nỗi không còn chỗ nữa, cả ngoài cửa cũng không còn. Người giảng lời cho họ. Bấy giờ người ta đem đến cho Ðức Giêsu một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Thấy họ có lòng tin như vậy, Ðức Giêsu bảo người bại liệt: "Này con, con đã được tha tội rồi." Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng:  "Sao ông này lại dám nói như vậy ? Ông ta nói phạm thượng ! Ngoài một mình Thiên Chúa ra, ai có quyền tha tội? Tâm trí Ðức Giêsu thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: "Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: 'Con đã được tha tội rồi', hai là bảo: 'Ðứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi', điều nào dễ hơn ? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, Ðức Giêsu bảo người bại liệt, Ta truyền cho con: Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà!" Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: "Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!"

  • Có điều gì đó rất gợi hứng trong bài Phúc Âm hôm nay, vì nó hướng sự chú ý của chúng ta đến những người bạn có lòng quan tâm - có thể là bạn bè của chính chúng ta - và lòng quảng đại mà đôi khi họ thể hiện. Trong trường hợp này, những người giúp đỡ đã thấy người bạn của mình đang phải chịu đựng đủ mọi bất lợi và nhận thấy rằng anh ta đang khó giữ vững niềm hy vọng. Họ hành động, và Đức Giêsu đáp lại, biến sự tuyệt vọng thành hy vọng và tạo ra một tia sáng le lói trong một cuộc sống vốn dĩ tăm tối.



Thursday, January 15, 2026

Thứ Năm 15 tháng Giêng

Máccô 1:40-45 

 Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng: "Nếu Ngày muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch. Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: "Tôi muốn, anh sạch đi!" Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh: "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được làm sạch, thì hãy dâng những gì ông Môsê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết." Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.

  • Khi người phong hủi đến gặp Đức Giêsu van xin cho mình niềm hy vọng trong cuộc sống, có lẽ ông đã rất nghi ngờ liệu mình có nhận được điều gì tích cực hay không. Tôi hình dung ra những trải nghiệm trước đây của ông ta về việc người khác sẽ đón nhận mình như thế nào, hẳn đã khiến ông lo lắng. Đức Giêsu đã chạnh lòng và thay đổi cuộc đời người đàn ông đó một cách triệt để, và dường như ngày nay Người cũng đưa ra những quyết định tương tự.