Máccô 2 : 1-12
Vài ngày sau, Ðức Giêsu trở lại thành Caphácnaum. Hay tin Người ở nhà, người ta tụ tập lại, đông đến nỗi không còn chỗ nữa, cả ngoài cửa cũng không còn. Người giảng lời cho họ. Bấy giờ người ta đem đến cho Ðức Giêsu một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Thấy họ có lòng tin như vậy, Ðức Giêsu bảo người bại liệt: "Này con, con đã được tha tội rồi." Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: "Sao ông này lại dám nói như vậy ? Ông ta nói phạm thượng ! Ngoài một mình Thiên Chúa ra, ai có quyền tha tội? Tâm trí Ðức Giêsu thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: "Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: 'Con đã được tha tội rồi', hai là bảo: 'Ðứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi', điều nào dễ hơn ? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, Ðức Giêsu bảo người bại liệt, Ta truyền cho con: Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà!" Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: "Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!"
- Có điều gì đó rất gợi hứng trong bài Phúc Âm hôm nay, vì nó hướng sự chú ý của chúng ta đến những người bạn có lòng quan tâm - có thể là bạn bè của chính chúng ta - và lòng quảng đại mà đôi khi họ thể hiện. Trong trường hợp này, những người giúp đỡ đã thấy người bạn của mình đang phải chịu đựng đủ mọi bất lợi và nhận thấy rằng anh ta đang khó giữ vững niềm hy vọng. Họ hành động, và Đức Giêsu đáp lại, biến sự tuyệt vọng thành hy vọng và tạo ra một tia sáng le lói trong một cuộc sống vốn dĩ tăm tối.
