Sunday, March 22, 2026

Chúa Nhật 22 tháng Ba - Chúa Nhật thứ Năm Mùa Chay

Gioan 11:3-7,17, 20-27, 33-45 

Hai cô cho người đến nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng".  Nghe vậy, Ðức Giêsu bảo: "Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh".  Ðức Giêsu quý mến cô Mácta, cùng hai người em là cô Maria và anh Ladarô. Tuy nhiên, sau khi được tin anh Ladarô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở.  Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: "Nào chúng ta cùng trở lại miền Giuđê!" Khi đến nơi, Ðức Giêsu thấy anh Ladarô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. Vừa được tin Ðức Giêsu đến, cô Mácta liền ra đón Người. Còn cô Maria thì ngồi ở nhà. Cô Mácta nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy".  Ðức Giêsu nói: "Em chị sẽ sống lại!" Cô Mácta thưa: "Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết". Ðức Giêsu liền phán: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?" Cô Mácta đáp: "Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa, Ðấng phải đến thế gian". Thấy cô khóc, và những người Dothái đi với cô cũng khóc, Ðức Giêsu thổn thức trong lòng và xao xuyến. Người hỏi: "Các người để xác anh ấy ở đâu?" Họ trả lời: "Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem". Ðức Giêsu liền khóc. Người Dothái mới nói: "Kìa xem! Ông ta thương anh Ladarô biết mấy!" Có vài người trong nhóm họ nói: "Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết được ư?" Ðức Giêsu lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. Ðức Giêsu nói: "Ðem phiến đá này đi". Cô Mácta là chị người chết liền nói: "Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày". Ðức Giêsu bảo: "Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?" Rồi người ta đem phiến đá đi. Ðức Giêsu ngước mắt lên và nói: "Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con". Nói xong, Người kêu lớn tiếng: "Anh Ladarô, hãy ra khỏi mồ!" Người chết liền bước ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn liệm. Ðức Giêsu bảo: "Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi".

  • Trong đoạn Kinh Thánh hôm nay, chúng ta có một trong những câu chuyện tuyệt vời về Đức Giêsu và người bạn thân thiết của Người, Lazarô. Chúng ta biết rằng mất mát không bao giờ là điều dễ chịu trong cuộc sống, và việc ở xa khi cái chết bất ngờ xảy ra lại càng tồi tệ hơn. Thêm vào đó, chị gái của người quá cố, Mácta, đã rất đau lòng vì sự vắng mặt và thiếu phản ứng của Đức Giêsu. Chúng ta tiếp tục theo dõi câu chuyện và nhận thấy rằng ngay cả trong hoàn cảnh tuyệt vọng cũng không làm Đức Giêsu nản lòng. Chúng ta thấy rằng Người có thể mang lại điều tốt lành ngay cả từ những vấn đề sống còn, vậy liệu chúng ta có thể học cách đặt niềm tin nơi Người ngay cả trong những việc nhỏ nhặt hơn không?



Saturday, March 21, 2026

Thứ Bảy 21 tháng Ba

Gioan 7:40-52

Trong dân chúng, có những người nghe các lời ấy thì nói: "Ông này thật là vị ngôn sứ". Kẻ khác rằng: "Ông này là Ðấng Kitô". Nhưng có kẻ lại nói: "Ðấng Kitô mà lại xuất thân từ Galilê sao? Nào Kinh Thánh đã chẳng nói: Ðấng Kitô xuất thân từ dòng dõi vua Ðavít và từ Bêlem, làng của vua Ðavít sao?" Vậy, vì Người mà dân chúng đâm ra chia rẽ. Một số trong bọn họ muốn bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt.
     Các vệ binh, trở về với các thượng tế và người Pharisêu. Họ liền hỏi chúng: "Tại sao các anh không điệu ông ấy về đây?" Các vệ binh trả lời: "Xưa nay chưa hề đã có ai nói năng như người ấy!" Người Pharisêu liền nói với chúng: "Cả các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao? trong hàng thủ lãnh hay trong giới Pharisêu, đã có mặt ai tin vào tên ấy đâu? Còn bọn dân đen này, thứ người không biết Lề Luật, đúng là quân bị nguyền rủa!" Trong nhóm Pharisêu, có một người tên là Nicôđêmô, trước đây đã đến gặp Ðức Giêsu; ông nói với họ: "Lề Luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?" Họ đáp: "Cả ông nữa, ông cũng là người Galilê sao? Ông cứ nghiên cứu, rồi sẽ thấy: không một ngôn sứ nào xuất thân từ Galilê cả".

  • Chúng ta nhớ rằng chính Nathanaen cũng đã đặt câu hỏi: "Có gì tốt phát xuất từ Nadarét?" Người Pharisêu có vẻ đang có cùng một nghi vấn. Trong cả hai trường hợp, thành kiến và đầu óc hẹp hòi đã ngăn không cho họ thấy những điều kỳ diệu đang xảy ra giữa họ. Hãy ở lại với Nicôđêmô trong đoạn Tin Mừng hôm nay khi ông can đảm đối diện với những kẻ hung dữ. Ông không bị thành kiến bởi vì trước hết ông đã không hiểu được một cách hoàn toàn những gì đang xảy ra.


Friday, March 20, 2026

Thứ Sáu 20 tháng Ba

Gioan 7:1-2, 10, 25-30

Sau đó, Ðức Giêsu thường đi lại trong miền Galilê; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giuđê, vì người Dothái tìm giết Người. Lễ Lều của người Dothái gần tới... 
     Tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật. 
     Bấy giờ có những người ở Giêrusalem nói: "Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao? Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Ðấng Kitô? Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Ðấng Kitô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả". Lúc giảng dạy trong Ðền Thờ, Ðức Giêsu nói lớn tiếng rằng: "Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Ðấng đã sai tôi là Ðấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến và chính Người đã sai tôi". Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.
  • Trong bài đọc hôm nay, chúng ta lại thấy những đám mây đen đang kéo đến từ chân trời. Sự thù nghịch ngày càng lớn ở vài nơi. Chắc hẵn những kẻ theo Người phải cảm thấy nhiều khó khăn để hiểu tại sao Người đang lôi cuốn nhiều sự chú ý và chống đối như vậy. Sự tốt lành không phải luôn luôn được mang ơn trong cuộc sống này. Nhưng khi quan sát cuộc đời và những hành động của Đức Giêsu, chúng ta thấy rằng những ai trung thành với Người sẽ luôn nhận được phần thưởng.


Thursday, March 19, 2026

Thứ Năm 19 tháng Ba - Lễ Kính Thánh Giuse, phu quân của Đức Mẹ Maria

Luca 2:41-51

Hằng năm, cha mẹ Ðức Giêsu trẩy hội đền Giêrusalem mừng lễ Vượt Qua. Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, theo tập tục ngày lễ. Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giêsu thì ở lại Giêrusalem, mà cha mẹ chẳng hay biết. Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giêrusalem mà tìm.Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Ðền Thờ, đang ngồi giữa các thầy dạy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. Ai nghe cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đáp của cậu. Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người: "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con!" Người đáp: "Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?" Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói. Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nadarét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.

  • Thánh Giuse cho thấy ngài có một sự trầm tĩnh và can đảm tuyệt vời, không kể đến một đức tin sâu xa và bền vững. Ngay từ đầu và qua nhiều thời gian, ngài đã phải đối diện với những xáo trộn có thể làm lay chuyển và ngã quỵ bao nhiêu người. Người bạn đời tương lai mang thai, bởi ai và như thế nào, ngài không hề biết. Tính mạng con trẻ mới sinh ra bị đe dọa, bởi ai ngài cũng không hay. Và ngài phải làm gì trước những khó khăn đó? Thật tốt nếu chúng ta biết xin Thánh Giuse hiện diện với chúng ta mỗi khi những thách đố lớn xảy đến cho mình.


Wednesday, March 18, 2026

Thứ Tư 18 tháng Ba

Gioan 5:17-30

Nhưng Ðức Giêsu đáp lại: "Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc". Bởi vậy, người Dothái lại càng tìm cách giết Ðức Giêsu, vì không những Người phá luật sabát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.
      Ðức Giêsu lên tiếng nói với họ rằng: "Thật, tôi bảo thật các ông: người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy. Quả thật, Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc. Chúa Cha làm cho kẻ chết chỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tùy ý. 
      "Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử, để ai nấy đều tôn kính người Con như tôn kính Chúa Cha. Kẻ nào không tôn kính người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Ðấng đã sai người Con. Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Ðấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến - và chính là lúc này đây giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống. Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy, lại ban cho người Con được quyền xét xử, vì người Con là Con Người. Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án. 
      "Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như tôi được nghe, và phán quyết của tôi thật công minh, vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Ðấng đã sai tôi."

  • Đức Giêsu nói với chúng ta rằng Người không thể tự mình làm gì nhưng chỉ làm những gì đã thấy Chúa Cha làm. Sứ vụ của Người luôn luôn là ở gần Chúa Cha và thực hành Ý của Ngài, ngay cả khi việc này có thể khó hiểu đối với chúng ta, đặc biệt khi chúng ta không hiểu được tại sao Ngài cho phép những việc phiền phức xảy đến cho mình.Xin cho gương của Đức Giêsu trong việc tin tưởng Chúa Cha có thể hướng dẫn chúng ta trong những lúc cảm thấy rối loạn.


Tuesday, March 17, 2026

Thứ Ba 17 tháng Ba - Lễ kính Thánh Patrixiô

Gioan 5:1-16

Sau đó, nhân dịp lễ của người Dothái, Ðức Giêsu lên Giêrusalem. Tại Giêrusalem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Hipri gọi là Bếtdatha. Hồ này có năm hành lang. Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt ở đó, (chờ cho nước động, vì thỉnh thoảng có thiên thần Chúa xuống hồ khuấy nước lên; khi nước khuấy lên, ai xuống trước, thì dù mắc bệnh gì đi nữa, cũng được khỏi). Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. Ðức Giêsu thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói: "Anh có muốn khỏi bệnh không?" Bệnh nhân đáp: "Thưa Ngài, tôi không có người đem tôi xuống hồ, khi nước khuấy lên. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi!" Ðức Giêsu bảo: "Anh hãy chỗi dậy, vác chõng và đi!" Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và bước đi.Hôm đó lại là ngày sabát. Người Dothái mới nói với kẻ được khỏi bệnh: "Hôm nay là ngày sabát, anh không được phép vác chõng!" Nhưng anh đáp: "Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi: 'Anh hãy vác chõng và đi!'" Họ hỏi anh: "Ai là người đã bảo anh: 'Vác chõng và đi'?" Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Ðức Giêsu đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. Sau đó, Ðức Giêsu gặp người ấy trong Ðền Thờ và nói: "Này, anh đã được khỏi bệnh. Ðừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước!" Anh ta đi nói với người Dothái: Ðức Giêsu là người đã chữa anh khỏi bệnh. Do đó, người Dothái chống đối Ðức Giêsu, vì Người hay chữa bệnh ngày sabát. 

  • Hãy nhìn những bước đi đầu tiên của người ba mươi tám năm bất toại. Anh đã trở nên lành mạnh, dù anh không xin hay bày tỏ lòng tin nào. Đức Giêsu đến với anh như một người bạn làm anh trở nên lành mạnh. Hôm nay Đức Giêsu cũng hỏi tôi : Con có muốn trở nên lành mạnh không? Con có muốn ra khỏi sự bất toại kinh niên của mình không? Ngài cũng mời tôi đứng lên và mạnh dạn bước đi, bỏ lại quá khứ tội lỗi.


Monday, March 16, 2026

Thứ Hai 16 tháng Ba

Gioan 4:43-54

Sau hai ngày, Ðức Giêsu bỏ nơi đó đi Galilê. Chính Người đã quả quyết: ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình. Khi người đến Galilê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giêrusalem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ.
     Vậy Người trở lại Cana miền Galilê, là nơi Người đã làm cho nước hóa thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Caphácnaum. Khi nghe tin Ðức Giêsu từ Giuđê đến Galilê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. Ðức Giêsu nói với ông: "Nếu không thấy dấu lạ điềm thiêng, các ông sẽ chẳng tin đâu!" Viên sĩ quan nói: "Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!" Ðức Giêsu bảo: "Ông cứ về đi, con ông sống". Ông tin vào lời Ðức Giêsu nói với mình, và ra về. Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi. Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp: "Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt". Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Ðức Giêsu đã nói với mình: "Con ông sống", nên ông và cả nhà đều tin. Ðó là dấu lạ thứ hai Ðức Giêsu đã làm, khi Người từ miền Giuđê đến miền Galilê.

  • Hôm nay chúng ta có thể nhìn lại đức tin đơn sơ của những người đã đến với Đức Giêsu để xin một lời khuyên bảo hay được phép lạ chữa lành trong những lúc cực kỳ khó khăn. Đôi khi, chúng ta có thể tự hỏi về mức độ đức tin của những người đến với Chúa so với những gì họ bày tỏ bên ngoài. Ở đây , vị sĩ quan cận vệ của nhà vua đã tìm cách đến với Đức Giêsu mà không thắc mắc về chủ tâm cũng như khả năng của Người trong việc đáp ứng lời cầu xin của ông. Lạy Chúa, khi con đến với Chúa, xin cho con cũng có được lòng tin tưởng tương tự mỗi khi đến với Chúa.