Máccô 8:1-10
Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Ðức Giêsu gọi các môn đệ lại mà nói: "Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn! Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến". Các môn đệ thưa Người: "Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no?" Người hỏi các ông: "Anh em có mấy chiếc bánh?" Các ông đáp: "Thưa có bảy chiếc". Người truyền cho đám đông ngả lưng xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông. Các ông cũng có mấy con cá nhỏ. Người đọc lời chúc tụng, rồi bảo các ông dọn cả cá ra. Ðám đông đã ăn và được no nê. Người ta nhặt lấy những mẩu bánh còn thừa: bảy giỏ! Mà đám đông có khoảng bốn ngàn người. Người giải tán họ. Lập tức, Ðức Giêsu xuống thuyền với các môn đệ và đến miền Ðanmanutha.
- Đức Giêsu dường như có một năng khiếu kỳ lạ trong việc nhận ra các môn đệ của Người gặp khó khăn, và hết lần này đến lần khác Người bảo vệ họ khỏi sự yếu đuối của chính họ. Trong cảnh tượng được mô tả hôm nay, dường như Đức Giêsu hoàn toàn mong đợi rằng Cha Người cũng sẽ quan tâm và sẵn lòng giúp đỡ - không chỉ riêng Người mà còn cả chúng ta nữa. Chúng ta cầu nguyện xin Chúa Cha luôn luôn để mắt đến những nhu cầu của chúng ta.