Monday, February 9, 2026

Thứ Hai 09 tháng Hai

Mátthêu 6:53-56 

 Khi qua biển rồi, Ðức Giêsu và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghennêxarét và lên bờ. Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Ðức Giêsu. Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

  • Qua nhiều đoạn Kinh Thánh, rõ ràng đức tin cá nhân của mỗi người đóng vai trò rất lớn trong việc liệu cuộc gặp gỡ của họ với Đức Giêsu có hiệu quả hay không. Điều đó có lẽ cũng đúng với chúng ta. "Lạy Chúa, con tin, xin giúp lòng tin yếu kém của con" có thể là lời cầu khẩn của chúng ta ngày nay.



Sunday, February 8, 2026

Chúa Nhật 08 tháng Hai - Chúa Nhật thứ Năm Mùa Thường Niên

 Mátthêu 5:13-16 

 "Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi.  "Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn lên rồi lấy thùng úp lại, nhưng đặt trên đế, và nó soi sáng cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Ðấng ngự trên trời.

  • Lạy Chúa, đôi khi trong công việc, chúng con gặp phải những hoàn cảnh rất khó khăn, và thật khó để giữ vững lập trường trong những cơn gió lớn. Có thể chúng con nhớ lại những lúc mình cảm thấy không được vững vàng trong việc bước theo Đức Kitô. Chúng con cầu xin Chúa tiếp tục đồng hành cùng chúng con khi chúng con cố gắng noi theo Người - và cho chúng con cảm nhận được sự hiện diện của Người.



Saturday, February 7, 2026

Thứ Bảy 07 tháng Mười Hai

Máccô 6:30-34

Các Tông Ðồ tụ họp chung quanh Ðức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút". Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy, các ngài xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. Ra khỏi thuyền, Ðức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

  • Các môn đệ cần được khẳng định là họ đã thực hiện tốt công việc đã được giao phó. Chúng ta cũng thường tìm kiếm và nghĩ rằng chúng ta cần biết rằng người khác chấp nhận mình những gì mình thực hiện.
  • Lạy Chúa, có những lần con muốn lánh xa đám đông, khi mà con cảm thấy bị bức hiếp bởi những người khác. Có những lúc khác thì con chỉ mong người khác để ý đến sự hiện diện của con; có thể vì con cảm thấy quá cô đơn. Nếu con có thể chạm đến Chúa trong cầu nguyện, và biết rằng Chúa ở trong con hơn là chính con nghĩ ra, con sẽ cảm thấy bình an như là các môn đệ đã cảm thấy khi ở bên cạnh Chúa.



Friday, February 6, 2026

Thứ Sáu 06 tháng Hai

Máccô 6:14-29

Vua Hêrôđê nghe biết về Ðức Giêsu, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói: "Ðó là ông Gioan Tẩy Giả từ cõi chết chỗi dậy, nên quyền làm phép lạ mới tác động nơi ông." Ðó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ". Kẻ khác nói: "Ðó là ông Êlia". Kẻ khác nữa lại nói: "Ðó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ". Vua Hêrôđê nghe thế, liền nói: "Ông Gioan, ta đã cho chém đầu, chính ông đã chỗi dậy!" 
     Số là vua Hêrôđã sai đi bắt ông Gioan và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hêrôđia, vợ của người anh là Philípphê, mà ông Gioan lại bảo: "Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !" Bà Hêrôđia căm thù ông Gioan và muốn giết ông, nhưng không được. Thật vậy, vua Hêrôđê nể sợ ông Gioan vì biết ông là người công chính thánh thiện; vua che chở ông. Khi nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe. Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hêrôđê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê. Con gái bà Hêrôđia vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dư tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con". Vua lại còn thề: "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được." Cô gái đi ra hỏi mẹ: "Con nên xin gì đây?" Mẹ cô nói: "Ðầu Gioan Tẩy Giả". Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gioan Tẩy Giả, đặt trên mâm". Nhà vua buồn lắm, nhưng vì lời thề, và khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gioan tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, bưng đầu ông trên một cái mân trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

  • Chúng ta vẫn thường thấy Gioan Tẩy Giả luôn giữ vững lập trường khi đứng trước những trường hợp khó xử. Ông đã cho vua Hêrôđê một lời khuyên chân thật nhất mà ông có về hành động của nhà vua. Tuy nhiên thường là có một giá phải trả khi nói lên điều mà chúng ta tin là sự thật. Đôi khi anh chị có đã gặp những hoàn cảnh biết rằng mình nên nói hay làm gì nhưng đã không hành động như vậy không?



Thursday, February 5, 2026

Thứ Năm 05 tháng Hai

Máccô 6:7-13

Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ. Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. Người bảo các ông: "Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi. Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ." Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối. Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.

  • Các môn đệ ra đi nhân Danh Đức Giêsu, với lòng tin tưởng rằng họ có thể cho đi một cái gì đó mang lại sức sống. Sự hăng hái, hy vọng và phó thác của họ đã giúp chuẩn bị cho mãnh đất mà họ sẽ vun trồng và chúc lành cho công việc mà họ đã được sai đi để thực hiện. Thái độ của các môn đệ là tấm gương cho chúng ta khi thực hiện ơn gọi của chính mình.



Wednesday, February 4, 2026

Thứ Tư 04 tháng Hai

Máccô 6:1-6 

Ðức Giêsu ra khỏi đó và đến nơi quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. Ðến ngày sabát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói: "Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì? Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?" Và họ vấp ngã vì Người. Ðức Giêsu bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi." Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. Người lấy làm lạ vì họ không tin.
     Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.

  • Một lần nữa chúng ta được nhắc nhở rằng Đức Giêsu có lẽ không thể thực hiện những phép lạ trước sự thiếu vắng của đức tin. Tất cả những ai đến với Người với lòng tin tưởng rằng một điều kỳ diệu nào đó sẽ được thực hiện cho họ, sẽ nhận được những ngạc nhiên bất ngờ hơn là những kẻ thiếu lòng tin.



Tuesday, February 3, 2026

Thứ Ba 03 tháng Hai

Máccô 5:21-43

Ðức Giêsu xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Giaia đi tới. Vừa thấy Ðức Giêsu, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: "Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống." Người liền ra đi với ông.
      Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Ðược nghe đồn về Ðức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. Vì bà tự nhủ: "Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu." Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Ðức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: "Ai đã sờ vào áo tôi?" Các môn đệ thưa: "Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: "Ai đã sờ vào tôi ?" Ðức Giêsu ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: "Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh."
     Ðức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: "Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?" Nhưng Ðức Giêsu nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi." Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này là ông Gioan. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Ðức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ: "Sao lại náo động và khóc lóc như vậy ? Ðứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!" Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. Người cầm lấy tay nó và nói: "Talithakum", nghĩa là: "Này bé, Thầy truyền cho con: chỗi dậy đi!" Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. Ðức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

  • Hôm nay hãy ở lại với ông Giaia hoặc người đàn bà bị băng huyết. Cả hai đều cho thấy một đức tin mãnh liệt khi chạy đến với Đức Giêsu và đặt những khó khăn của họ trước mặt Người. Niềm tin của họ rằng một điều gì đó sẽ được thực hiện cho họ thật đáng chú ý.Chúng ta cố gắng có được phần nào của lòng phó thác của họ khi chính mình cầu xin với Đức Giêsu.