Gioan 8:51-59
Thật, tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết". Người Dothái liền nói: "Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Ápraham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy; thế mà ông lại nói: "Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết". Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Ápraham sao? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai?" Ðức Giêsu đáp: "Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Ðấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Ðấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông. Các ông không biết Người; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người. Ông Ápraham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ". Người Dothái nói: "Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Ápraham!" Ðức Giêsu đáp: "Thật, tôi bảo thật các ông: trước khi có ông Ápraham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu!" Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Ðức Giêsu lánh đi và ra khỏi Ðền Thờ.
- Dường như người Do Thái thường xuyên bị thách thức tận gốc rễ bởi lời của Đức Giêsu, vì văn hóa thời đó quy định rằng người ta phải tìm kiếm vinh quang cho bản thân. Rõ ràng đó không phải là cách sống của Đức Giêsu. Người cố gắng đưa mọi ánh sáng chiếu vào mình hướng về phía Cha của Người. Người biết rằng nếu Người trung thành giữ vững những lời dạy mà Người được sai đến để truyền đạt, thì Thiên Chúa, vào thời điểm thích hợp của Người, sẽ đảm bảo rằng sứ mệnh được hoàn thành thành công.
