Sunday, February 15, 2026

Chúa Nhật 15 tháng Hai - Chúa Nhật thứ Sáu Mùa Thường Niên

Mátthêu 5:17-37

Đức Giêsu nói cùng các môn đệ, "Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Môsê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn. Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng không thể qua đi được, cho đến khi mọi sự được hoàn thành. Vậy ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời. Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
     "Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người. Ai giết người, thì đáng bị đưa ra tòa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai giận anh em mình, thì phải bị đưa ra tòa. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì phải bị đưa ra trước thượng hội đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì phải bị lửa hỏa ngục thiêu đốt. Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan tòa, quan tòa lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng."
     "Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hỏa ngục. Nếu tay phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hỏa ngục."
     "Luật còn dạy rằng: Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình. "
     "Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Ðức Chúa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Ðừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. Ðừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Ðừng chỉ Giêrusalem mà thề, vì đó là thành của Ðức Vua cao cả. Ðừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hóa trắng hay đen được. Nhưng hễ "có" thì phải nói "có", "không" thì phải nói "không". Thêm thắt điều gì là do ác quỷ."

  • Luật Do Thái vẫn nhấn mạnh đến những đề nghị và luật lệ khác nhau có thể giúp chúng ta sống như Chúa muốn. Đức Giêsu khi đụng chạm đến những lãnh vực này, Người đã nói lên những chỉ dẫn mang tính cách căn bản còn hơn như vậy, để giữ chúng ta sống ngay thẳng và có khuôn phép. Người nâng bậc thang giá trị cao hơn, và vài kẻ đến nghe Người đã quyết định rằng những chỉ dẫn này không phải là cho họ. Xin hãy giúp chúng con giữ những chỉ dẫn này trong cuộc sống và biết giúp đở, khuyến khích người khác cũng làm như vậy.



Saturday, February 14, 2026

Thứ Bảy 14 tháng Hai

Máccô 8:1-10 

Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Ðức Giêsu gọi các môn đệ lại mà nói: "Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn!  Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến". Các môn đệ thưa Người: "Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no?"  Người hỏi các ông: "Anh em có mấy chiếc bánh?" Các ông đáp: "Thưa có bảy chiếc". Người truyền cho đám đông ngả lưng xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông. Các ông cũng có mấy con cá nhỏ. Người đọc lời chúc tụng, rồi bảo các ông dọn cả cá ra. Ðám đông đã ăn và được no nê. Người ta nhặt lấy những mẩu bánh còn thừa: bảy giỏ! Mà đám đông có khoảng bốn ngàn người. Người giải tán họ. Lập tức, Ðức Giêsu xuống thuyền với các môn đệ và đến miền Ðanmanutha.

  • Đức Giêsu dường như có một năng khiếu kỳ lạ trong việc nhận ra các môn đệ của Người gặp khó khăn, và hết lần này đến lần khác Người bảo vệ họ khỏi sự yếu đuối của chính họ. Trong cảnh tượng được mô tả hôm nay, dường như Đức Giêsu hoàn toàn mong đợi rằng Cha Người cũng sẽ quan tâm và sẵn lòng giúp đỡ - không chỉ riêng Người mà còn cả chúng ta nữa. Chúng ta cầu nguyện xin Chúa Cha luôn luôn để mắt đến những nhu cầu của chúng ta.




Friday, February 13, 2026

Thứ Sáu 13 tháng Hai

Máccô 7:31-37 

Ðức Giêsu lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xiđon, đến biển hồ Galilê vào miền Thập Tỉnh. Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Ðức Giêsu, và xin Người đặt tay trên anh. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: "Epphatha", nghĩa là: hãy mở ra!  Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng. Ðức Giêsu truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra. Họ hết sự kinh ngạc, và nói: "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được."

  • Lòng tốt và sự can đảm của người khác thường khiến chúng ta xúc động khi liên hệ với những câu chuyện về các sự kiện hằng ngày trong cuộc đời Đức Giêsu. Chắc hẳn Người đã phải gánh vác nhiều yêu cầu khác nhau. Những yêu cầu ấy đến thường xuyên, nhưng không nhất thiết đến từ những người mong muốn hoặc cần được giúp đỡ cho bản thân. Anh chị đã từng trải nghiệm lòng tốt của những người mình không quen biết khi có những yêu cầu của riêng mình được họ trình bày với Đức Giêsu thay mặt anh chị chưa? Nếu có, hãy dâng lời cầu nguyện tạ ơn và dành cho người bào chữa cho anh chị.



Thursday, February 12, 2026

Thứ Năm 12 tháng Hai

Máccô 7:24-30 

Ðức Giêsu đứng dậy, rời nơi đó, đến địa hạt Tia. Người vào một nhà nọ mà không muốn cho ai biết, nhưng không thể giấu được. Thật vậy, một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám, vừa nghe nói đến Người, liền vào sấp mình dưới chân Người. Bà là người Hylạp, gốc Phênixi thuộc xứ Xyria. Bà xin Người trừ quỷ cho con gái bà. Người nói với bà: "Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con." Bà ấy đáp: Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ con." Người nói với bà: "Vì bà nói thế, nên bà cứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi. Về đến nhà, bà thấy đứa bé nằm trên giường và quỷ đã xuất.

  • Thỉnh thoảng trong các đoạn Kinh Thánh, Đức Giêsu dường như khá gay gắt với người cầu xin sự giúp đỡ của Người. Đó là cảm nhận đầu tiên của tôi trong trường hợp này. Thuộc tầng lớp xã hội khác, người phụ nữ có lẽ cảm thấy cơ hội được lắng nghe của mình rất mong manh, nhưng điều đó không ngăn cản bà ấy cố gắng. Tôi luôn ghi nhớ bà ấy như một mẫu hình về cách tự mình thu lấy can đảm khi cầu xin người khác giúp đỡ.



Wednesday, February 11, 2026

Thứ Tư 11 tháng Hai

Máccô 7:14-23 

Sau đó, Ðức Giêsu lại gọi đám đông tới mà bảo: "Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ: Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ô uế. Ai có tai nghe thì nghe! Khi Ðức Giêsu đã rời đám đông mà vào nhà, các môn đệ hỏi Người về dụ ngôn ấy. Người nói với các ông: "Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao? Anh em không hiểu sao? Bất cứ cái gì từ bên ngoài vào trong con người, thì không thể làm cho con người ra ô uế, bởi vì nó không đi vào lòng, nhưng vào bụng người ta, rồi đi ra xuống cầu tiêu?" Như vậy là Người tuyên bố mọi thức ăn đều thanh sạch. Người nói: "Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người,  ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế."

  • Đức Giêsu thách đố chúng ta chuyển sự chú ý từ bên ngoài vào bên trong. Không phải những gì chúng ta ăn hay chạm vào làm cho chúng ta ô uế, mà là thái độ và ý định xuất phát từ bên trong. Giáo huấn này mời gọi chúng ta xem xét lại trạng thái của tâm hồn mình. Chúng ta có thể cầu xin Đức Giêsu giúp chúng ta nhận ra điều gì đang khuấy động trong mình, đặc biệt là những thôi thúc như ghen tị, kiêu ngạo, oán giận hoặc phán xét. Không gian thiêng liêng bắt đầu từ trong trái tim, nơi Thiên Chúa nhẹ nhàng chữa lành và thanh tẩy. Hôm nay, chúng ta hãy mở rộng không gian đó, một cách thành thật và không sợ hãi.


Tuesday, February 10, 2026

Thứ Ba 10 tháng Hai

Máccô 07:1-13 

 Có những người Pharisêu và một số kinh sư tụ họp quanh Ðức Giêsu. Họ là những người từ Giêrusalem đến. Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. Thật vậy, người Pharisêu cũng như mọi người Dothái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. Vậy, người Pharisêu và kinh sư hỏi Ðức Giêsu: "Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa? Người trả lời họ: "Ngôn sứ Isaia thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng: Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân. Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm". Người còn nói: "Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa để nắm giữ truyền thống của các ông.  Quả thế, ông Môsê đã dạy rằng: Người hãy thờ cha kính mẹ và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử! Còn các ông, các ông lại bảo: "Người nào nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ đều là "coban" rồi, nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa", và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa. Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa!

  • Những người Pharisêu thật đáng nể vì họ chỉ nói suông về việc tuân theo Chúa. Họ nói hay lắm, nhưng hiếm khi làm được gì để cải thiện tình hình cho những người đến tìm họ giúp đỡ. Tôi dừng lại một chút để tự hỏi mình câu hỏi đáng sợ này: Liệu những điều đó có áp dụng cho tôi không?



Monday, February 9, 2026

Thứ Hai 09 tháng Hai

Mátthêu 6:53-56 

 Khi qua biển rồi, Ðức Giêsu và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghennêxarét và lên bờ. Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Ðức Giêsu. Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

  • Qua nhiều đoạn Kinh Thánh, rõ ràng đức tin cá nhân của mỗi người đóng vai trò rất lớn trong việc liệu cuộc gặp gỡ của họ với Đức Giêsu có hiệu quả hay không. Điều đó có lẽ cũng đúng với chúng ta. "Lạy Chúa, con tin, xin giúp lòng tin yếu kém của con" có thể là lời cầu khẩn của chúng ta ngày nay.