Friday, February 6, 2026

Thứ Sáu 06 tháng Hai

Máccô 6:14-29

Vua Hêrôđê nghe biết về Ðức Giêsu, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói: "Ðó là ông Gioan Tẩy Giả từ cõi chết chỗi dậy, nên quyền làm phép lạ mới tác động nơi ông." Ðó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ". Kẻ khác nói: "Ðó là ông Êlia". Kẻ khác nữa lại nói: "Ðó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ". Vua Hêrôđê nghe thế, liền nói: "Ông Gioan, ta đã cho chém đầu, chính ông đã chỗi dậy!" 
     Số là vua Hêrôđã sai đi bắt ông Gioan và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hêrôđia, vợ của người anh là Philípphê, mà ông Gioan lại bảo: "Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !" Bà Hêrôđia căm thù ông Gioan và muốn giết ông, nhưng không được. Thật vậy, vua Hêrôđê nể sợ ông Gioan vì biết ông là người công chính thánh thiện; vua che chở ông. Khi nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe. Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hêrôđê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê. Con gái bà Hêrôđia vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dư tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con". Vua lại còn thề: "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được." Cô gái đi ra hỏi mẹ: "Con nên xin gì đây?" Mẹ cô nói: "Ðầu Gioan Tẩy Giả". Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gioan Tẩy Giả, đặt trên mâm". Nhà vua buồn lắm, nhưng vì lời thề, và khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gioan tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, bưng đầu ông trên một cái mân trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

  • Chúng ta vẫn thường thấy Gioan Tẩy Giả luôn giữ vững lập trường khi đứng trước những trường hợp khó xử. Ông đã cho vua Hêrôdê một lời khuyên chân thật nhất mà ông có về hành động của nhà vua. Tuy nhiên thường là có một giá phải trả khi nói lên điều mà chúng ta tin là sự thật. Đôi khi anh chị có đã gặp những hoàn cảnh biết rằng mình nên nói hay làm gì nhưng đã không hành động như vậy không?



Thursday, February 5, 2026

Thứ Năm 05 tháng Hai

Máccô 6:7-13

Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ. Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. Người bảo các ông: "Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi. Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ." Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối. Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.

  • Các môn đệ ra đi nhân Danh Đức Giêsu, với lòng tin tưởng rằng họ có thể cho đi một cái gì đó mang lại sức sống. Sự hăng hái, hy vọng và phó thác của họ đã giúp chuẩn bị cho mãnh đất mà họ sẽ vun trồng và chúc lành cho công việc mà họ đã được sai đi để thực hiện. Thái độ của các môn đệ là tấm gương cho chúng ta khi thực hiện ơn gọi của chính mình.



Wednesday, February 4, 2026

Thứ Tư 04 tháng Hai

Máccô 6:1-6 

Ðức Giêsu ra khỏi đó và đến nơi quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. Ðến ngày sabát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói: "Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì? Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?" Và họ vấp ngã vì Người. Ðức Giêsu bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi." Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. Người lấy làm lạ vì họ không tin.
     Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.

  • Một lần nữa chúng ta được nhắc nhở rằng Đức Giêsu có lẽ không thể thực hiện những phép lạ trước sự thiếu vắng của đức tin. Tất cả những ai đến với Người với lòng tin tưởng rằng một điều kỳ diệu nào đó sẽ được thực hiện cho họ, sẽ nhận được những ngạc nhiên bất ngờ hơn là những kẻ thiếu lòng tin.



Tuesday, February 3, 2026

Thứ Ba 03 tháng Hai

Máccô 5:21-43

Ðức Giêsu xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Giaia đi tới. Vừa thấy Ðức Giêsu, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: "Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống." Người liền ra đi với ông.
      Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Ðược nghe đồn về Ðức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. Vì bà tự nhủ: "Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu." Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Ðức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: "Ai đã sờ vào áo tôi?" Các môn đệ thưa: "Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: "Ai đã sờ vào tôi ?" Ðức Giêsu ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: "Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh."
     Ðức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: "Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?" Nhưng Ðức Giêsu nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi." Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này là ông Gioan. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Ðức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ: "Sao lại náo động và khóc lóc như vậy ? Ðứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!" Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. Người cầm lấy tay nó và nói: "Talithakum", nghĩa là: "Này bé, Thầy truyền cho con: chỗi dậy đi!" Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. Ðức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

  • Hôm nay hãy ở lại với ông Giaia hoặc người đàn bà bị băng huyết. Cả hai đều cho thấy một đức tin mãnh liệt khi chạy đến với Đức Giêsu và đặt những khó khăn của họ trước mặt Người. Niềm tin của họ rằng một điều gì đó sẽ được thực hiện cho họ thật đáng chú ý.Chúng ta cố gắng có được phần nào của lòng phó thác của họ khi chính mình cầu xin với Đức Giêsu.




Monday, February 2, 2026

Thứ Hai 02 tháng Hai - Lễ Đức Mẹ Dâng Con

Luca 2:22-40

Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Môsê, bà Maria và ông Giuse đem con lên Giêrusalem, để tiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Luật Chúa rằng: "Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa", và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. 
     Và này đây, tại Giêrusalem, có một người tên là Simêon. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ítraen, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Ðấng Kitô của Ðức Chúa. Ðược Thần Khí dun dủi, ông lên Ðền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giêsu đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người, thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng: 
     'Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. 
      Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: 
      Ðó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ítraen Dân Ngài.'
Cha mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những lời ông Simêon vừa nói về Người. Ông Simêon chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Maria, mẹ của Hài Nhi: "Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ítraen phải vấp ngã hay được chỗi dậy. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng còn chính bà, thì một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà, ngõ hầu những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người phải lộ ra.
      Lại cũng có một nữ ngôn sứ tên là Anna, con ông Pơnuen, thuộc chi tộc Ase. Bà đã nhiều tuổi lắm. Từ khi xuất giá, bà đã sống với chồng được bảy năm, rồi ở goá, đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời bỏ Ðền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa. Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần bên, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết những ai đang mong chờ gặp ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem. 
      Khi hai ông bà đã làm xong mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về nơi cư ngụ là Nadarét, miền Galilê. Còn Hài Nhi, ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.
  • Những câu chuyện Phúc Âm trong mùa Giáng Sinh nhắc đến vài nhân vật và Simêon là một trong những người này. Chúng ta có thể nhận được nhiều điều quý giá nếu ở lại với ông ta suốt ngày hôm nay. Simêon có thể sẽ nói gì với chúng ta? Ông ta đã tin rằng đã nhận được một lời hứa rằng ông sẽ không chết trước khi được nhìn thấy Đấng Cứu Thế. Và ông đã chăm chỉ đến đền thờ mỗi ngày. Ông đã đến đúng chỗ, đúng lúc, với một tư thế sẵn sàng - và ông đã nhận được phần thưởng.


Sunday, February 1, 2026

Chúa Nhật 01 tháng Hai - Chúa Nhật thứ Tư Mùa Thường Niên

Mátthêu 5:1-12

Thấy đám đông, Ðức Giêsu lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. Người mở miệng dạy họ rằng: 
     "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. 
       Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Ðất Hứa làm gia nghiệp.
       Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
       Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng.
       Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
       Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
       Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
       Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.
       Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa.
             Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. 
             Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế.'

  • Các Mối Phúc Thật là tâm điểm của việc giảng dạy của Đức Giêsu. Chúng không kết án nhưng khuyến khích. Một cách nào đó, các mối phúc thật làm đảo lộn thế giới của chúng ta. Tôi có cảm thấy như vậy không? Chúng ta cầu nguyện cho những ai đang xây dựng hòa bình và bị bách hại; và xin được ơn biết nhìn những sự việc đang xảy ra chung quanh mình với một ánh sáng mới.


Saturday, January 31, 2026

Thứ Bảy 31 tháng Giêng

 Máccô 4:35-41 

 Hôm ấy, khi chiều đến, Ðức Giêsu nói với các môn đệ: "Chúng ta sang bờ bên kia đi!" Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người. Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Trong khi đó, Ðức Giêsu đang ỏ đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: "Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?" Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: "Im đi ! Câm đi!" Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. Rồi Người bảo các ông: "Sao nhát thế ? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?" Các ông hoảng sợ và nói với nhau: "Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?"

  • Hãy tưởng tượng anh chị đang ở trên thuyền, còn Đức Giêsu đang ngủ ở phía đuôi thuyền. Anh chị cũng mệt mỏi không kém gì Người, nhưng ngay cả trong cơn buồn ngủ, anh chị vẫn nhận thấy thời tiết đang thay đổi nhanh chóng – và không phải theo chiều hướng tốt hơn. Tình hình trông thật tuyệt vọng, vì vậy anh chị nắm lấy vai Đức Giêsu và lay Người dậy. "Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?" Người hỏi, và anh chị nghĩ về những lúc mình cũng lo lắng như vậy.