Friday, April 24, 2026

Thứ Sáu 24 tháng Tư

Gioan 6:52-59 

 Người Dothái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: "Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?" Ðức Giêsu nói với họ: "Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình.  Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết,  vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.  Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Ðấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. Ðây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời".  Ðó là những điều Ðức Giêsu đã nói khi giảng dạy trong hội đường, ở Caphácnaum.

  • 'Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy'. Khi chúng ta ăn những thức ăn thông thường, nếu khỏe mạnh, chúng ta sẽ tiêu hóa chúng một cách tự nhiên mà không cần để ý. Việc chúng ta đón nhận Chúa trong Bí tích Thánh Thể đòi hỏi sự chú tâm, sự chào đón, sự thinh lặng và những lời cầu nguyện chuyển cầu của chúng ta lên Chúa mà chúng ta vừa đón nhận. Cảm ơn Đức Giêsu. Con dâng lên Chúa ngày hôm nay và tất cả những mối bận tâm trong lòng con.




Thursday, April 23, 2026

Thứ Năm 23 tháng Tư

Gioan 6:44-51 

Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha, là Ðấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi.  Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Ðấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Ðấng ấy đã thấy Chúa Cha. Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn manna trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống".

  • Bí tích Thánh Thể, cũng như tất cả các bí tích khác, đều đòi hỏi phải có đức tin, vì vậy hôm nay chúng ta dành thời gian để cầu xin cho mình ơn đức tin, là điều sẽ giúp chúng ta dễ dàng đón nhận ân sủng mà bí tích Thánh Thể ban tặng.



Wednesday, April 22, 2026

Thứ Tư 22 tháng Tư

 Gioan 6:35-40 

Ðức Giêsu bảo họ: "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! Nhưng tôi đã bảo các ông: các ông đã thấy tôi mà không tin. Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài,  vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Ðấng đã sai tôi. Mà ý của Ðấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết".

  • Lạy Chúa, Người nói với chúng con rằng bất cứ ai đến với Người sẽ không bao giờ đói. Mặc dù chúng con chưa được diện kiến ​​Người trực tiếp như các môn đệ đã từng, nhưng chúng con vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của Người mỗi ngày trong Bí tích Thánh Thể. Chúng con cảm tạ Người vì hồng ân này và cầu xin Người ban cho chúng con được hưởng trọn vẹn ơn lành.





Tuesday, April 21, 2026

Thứ Ba 21 tháng Tư

Gioan 6:30-35 

Họ lại hỏi: "Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây?  Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh từ trời". Ðức Giêsu đáp: "Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian. Họ liền nói: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy".  Ðức Giêsu bảo họ: "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!

  • Cũng như nhiều người trong chúng ta, người Do Thái luôn tìm kiếm sự chắc chắn trong cả lĩnh vực con người và thần thánh. Phúc âm thánh Gioan không đề cập đến việc thiết lập Bí tích Thánh Thể, nhưng toàn bộ chương 6 - mà chúng ta đang đọc trong tuần này - lại tràn ngập các chủ đề về Thánh Thể. Đức Giêsu làm rõ rằng Người là bánh sự sống, bánh đích thực, nuôi dưỡng chúng ta suốt cuộc đời, và Người mời gọi chúng ta hãy luôn luôn đón nhận bánh ấy.



Monday, April 20, 2026

Thứ Hai 20 tháng Tư

Gioan 6: 22-29 

Hôm sau, đám đông dân chúng còn đứng ở bờ bên kia Biển Hồ, thấy rằng ở đó đã chỉ có một chiếc thuyền và Ðức Giêsu lại không cùng xuống thuyền đó với các môn đệ, nhưng chỉ có các ông ra đi mà thôi. Tuy nhiên, có những thuyền khác từ Tibêria đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh sau khi Chúa dâng lời tạ ơn. Vậy khi dân chúng thấy Ðức Giêsu cũng như các môn đệ đều không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Caphácnaum tìm kiếm Người. Khi đã gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?" Ðức Giêsu đáp: "Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Ðấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận". Họ liền hỏi Người: "Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?" Ðức Giêsu trả lời: "Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Ðấng Người đã sai đến".
  • Chúng ta có bằng chứng trong một số câu chuyện Phúc Âm được trình bày ở đây, cho thấy rằng nhiều người đã cố gắng hết sức để được ở bên cạnh Đức Giêsu vì họ biết rằng họ khao khát điều gì đó hơn những gì họ đã có. Đáp lại, Người cho họ biết rằng có lẽ họ đang tìm kiếm điều sai lầm. Họ thèm khát bánh để nuôi dưỡng thân xác, trong khi nhu cầu về sự nuôi dưỡng tâm hồn lại cấp thiết hơn.


Sunday, April 19, 2026

Chúa Nhật 19 tháng Tư - Chúa Nhật thứ Ba Mùa Phục Sinh

Luca 24:13-35

Cùng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Emmau, cách Giêrusalem sáu mươi chặng. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. Ðang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Ðức Giêsu tiến đến gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. Người hỏi họ: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?" Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu. Một trong hai người tên là Colêôpát trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay". Ðức Giêsu hỏi: "Chuyện gì vậy?" Họ thưa: "Chuyện ông Giêsu Nadarét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Ðấng cứu chuộc Ítraen. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy". Bấy giờ Ðức Giêsu nói với hai ông rằng: "Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Ðấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?" Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.
       Khi gần tới làng họ muốn đến, Ðức Giêsu làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn". Bấy giờ Người vào ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người nhưng Người lại biến mất. Họ mới bảo nhau: "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?". Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. Những người này bảo hai ông: "Chúa sống lại thật rồi, và đã hiện ra với ông Simon". Còn hai ông thì thuật lại những việc đã xảy ra dọc đường, và mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

  • Đây là một câu chuyện đẹp và giúp chúng ta được an lòng bởi vì nó diễn tả bằng cách nào cuộc hành trình bên ngoài và bên trong nội tâm có thể hòa hợp với nhau để củng cố đức tin của chúng ta. Hai môn đệ bắt đầu chuyến đi trong tình trạng chán nản, với một 'vẻ mặt buồn rầu', và họ đang bị lạc lối khi rời bỏ Giêrusalem. Đức Giêsu bước vào, kín đáo, không để lộ diện, như Người vẫn thường làm. Với tài khéo léo và một cách dịu dàng, Người dụ các ông kể lại câu chuyện của mình. Họ không cần phải đi tìm Người, nhưng chính Người đã đi tìm các ông.


Saturday, April 18, 2026

Thứ Bảy 18 tháng Tư

Gioan 6:16-21

Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, rồi xuống thuyền đi về phía Caphácnaum bên kia Biển Hồ. Trời đã tối mà Ðức Giêsu chưa đến với các ông. Biển động, vì gió thổi mạnh. Khi đã chèo được chừng hai mươi lăm hoặc ba mươi chặng đường, các ông thấy Ðức Giêsu đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền. Các ông hoảng sợ. Nhưng Người bảo các ông: "Chính Thầy đây, đừng sợ!" Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.
  • Câu đánh động một cách đặc biệt ngày hôm nay là "Các ông hoảng sợ." Đây là một phản ứng tự nhiên. Các môn đệ cảm thấy bị bỏ rơi, cô độc và bất lực. Nhưng liệu họ có cô độc thật sự không? Có phải Đức Giêsu hoàn toàn không hay biết tình trạng khốn đốn của họ không? Bài đọc cho thấy Người biết rõ sức ép và sự khốn khó của họ, và đã đến để trấn an. "Đừng sợ!" Tôi có thể nhớ lại những khoảnh khắc đã có cảm giác bị bỏ rơi không?