Saturday, June 27, 2015

Thứ Bảy 27 tháng Sáu

Mátthêu 8:5-13 

Khi Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: "Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm." Người nói: "Chính tôi sẽ đến chữa nó." Viên đại đội trưởng đáp: "Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: "Đi! ", là nó đi, bảo người kia: "Đến! ", là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: "Làm cái này! ", là nó làm." Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: "Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế. Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng." Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng: "Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy! " Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.



  • Chính đức tin đã là sự giây liên kết. Lời khẩn nguyện đầy can đảm của viên đại đội trưởng đã được gợi lên từ niềm xác tín rằng Đức Giêsu có thể chữa trị theo cách này, và Người có uy quyền để làm điều đó.

  • "Lạy Chúa, con không xứng đáng Ngài ngự đến nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con được lành mạnh."  Khi đức tin của viên đại đội trưởng gặp gỡ quyền uy chữa lành của Đức Giê-su thì tất cả đều sẽ được thay đổi. 


No comments:

Post a Comment