Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, rồi xuống thuyền đi về phía Caphácnaum bên kia Biển Hồ. Trời đã tối mà Ðức Giêsu chưa đến với các ông. Biển động, vì gió thổi mạnh. Khi đã chèo được chừng hai mươi lăm hoặc ba mươi chặng đường, các ông thấy Ðức Giêsu đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền. Các ông hoảng sợ. Nhưng Người bảo các ông: "Chính Thầy đây, đừng sợ!" Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.
- Câu đánh động một cách đặc biệt ngày hôm nay là "Các ông hoảng sợ." Đây là một phản ứng tự nhiên. Các môn đệ cảm thấy bị bỏ rơi, cô độc và bất lực. Nhưng liệu họ có cô độc thật sự không? Có phải Đức Giêsu hoàn toàn không hay biết tình trạng khốn đốn của họ không? Bài đọc cho thấy Người biết rõ sức ép và sự khốn khó của họ, và đã đến để trấn an. "Đừng sợ!" Tôi có thể nhớ lại những khoảnh khắc đã có cảm giác bị bỏ rơi không?