Monday, December 29, 2025

Thứ Hai 29 tháng Mười hai

Luca 2-22-35 

 Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Môsê, bà Maria và ông Giuse đem con lên Giêrusalem, để tiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Luật Chúa rằng: "Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa",  và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. Và này đây, tại Giêrusalem, có một người tên là Simêon. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ítraen, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Ðấng Kitô của Ðức Chúa. Ðược Thần Khí dun dủi, ông lên Ðền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giêsu đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người, thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:  Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: Ðó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ítraen Dân Ngài. Cha mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những lời ông Simêon vừa nói về Người. Ông Simêon chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Maria, mẹ của Hài Nhi: "Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ítraen phải vấp ngã hay được chỗi dậy. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng còn chính bà, thì một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà, ngõ hầu những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người phải lộ ra.

  • Những nhân vật mới liên tục xuất hiện trong câu chuyện và lời cầu nguyện Giáng sinh của chúng ta. Hôm nay, chúng ta có Simêon, người tin vào lời hứa rằng ông sẽ không chết trước khi được nhìn thấy hài nhi Giêsu lần đầu tiên. Mỗi ngày ông đều đến đền thờ và kiên nhẫn ngồi chờ đợi. Rồi một ngày, khi hy vọng gần như đã tan biến, ông nhìn thấy một người phụ nữ đang đi xuống con đường bụi bặm, ngồi trên lưng một con lừa, bế một đứa trẻ sơ sinh trên tay, đoàn người nhỏ bé đó do Giuse dẫn đầu. Simêon vội vã chạy đến và bằng cách nào đó nhận ra rằng đây chính là khoảnh khắc mà ông hằng mong đợi. Làm sao ông biết được? Làm sao ông có đức tin để tiếp tục tin tưởng? Chúng ta không được cho biết. Chúng ta phải tự mình tìm ra câu trả lời.