Máccô 4:35-41
Hôm ấy, khi chiều đến, Ðức Giêsu nói với các môn đệ: "Chúng ta sang bờ bên kia đi!" Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người. Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Trong khi đó, Ðức Giêsu đang ỏ đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: "Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?" Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: "Im đi ! Câm đi!" Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. Rồi Người bảo các ông: "Sao nhát thế ? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?" Các ông hoảng sợ và nói với nhau: "Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?"
- Hãy tưởng tượng anh chị đang ở trên thuyền, còn Đức Giêsu đang ngủ ở phía đuôi thuyền. Anh chị cũng mệt mỏi không kém gì Người, nhưng ngay cả trong cơn buồn ngủ, anh chị vẫn nhận thấy thời tiết đang thay đổi nhanh chóng – và không phải theo chiều hướng tốt hơn. Tình hình trông thật tuyệt vọng, vì vậy anh chị nắm lấy vai Đức Giêsu và lay Người dậy. "Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?" Người hỏi, và anh chị nghĩ về những lúc mình cũng lo lắng như vậy.