Ra khỏi thuyền, Ðức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa: "Ở đây hoang vắng và bây giờ đã khá muộn. Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn." Người đáp: "Thì chính anh em hãy cho họ ăn đi!" Các ông nói với Người: "Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho họ ăn sao?" Người bảo các ông: "Anh em có mấy chiếc bánh? Ði coi xem!" Khi biết rồi, các ông thưa: "Có năm chiếc bánh và hai con cá." Người ra lệnh cho các ông bảo mọi người ngả lưng thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngả lưng xuống thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi. Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người. Ai nấy đều ăn và được no nê. Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư. Số người ăn bánh là năm ngàn người đàn ông.
- Những kẻ đến nghe Đức Giêsu, mặc dù có thể tự họ không biết, có lẽ cảm thấy được rằng họ cần được bổ sức về cả thể xác lẫn tinh thần. Đó không phải là những gì Người đang làm cho chúng ta hay sao?
- Đức Giêsu không chỉ muốn nuôi dưỡng những nỗi đói khác biệt của chúng ta nhưng còn cho chúng ta có cơ hội dùng những tài năng mình được ban để giúp những người đói kém mà chúng ta gặp gỡ. Hãy nghĩ đến những lần anh chị đã có thể là một người sống cho kẻ khác. Xin cho những cơ hội đó được lập lại và Đức Giêsu có thể tăng sức cho mình trở thành một người có thể cung cấp tốt lành cho những kẻ sống chung quanh.
