Bấy giờ Ðức Giêsu nói với đám đông và các môn đệ Người rằng: "Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên tòa ông Môsê mà giảng dạy. Vậy, những gì họ nói thì anh em hãy làm, hãy giữ; nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là "rápbi". Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là "rápbi", vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Ðức Kitô. Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên."
- Môn đệ Đức Kitô không phải là những người thích phô trương về tôn giáo của mình và tìm kiếm những hư danh như 'cha','thầy' hay 'rabbi'. Thầy của chúng ta là Thiên Chúa, và một môn đệ chân chính chỉ học hỏi từ Ngài. Tôi nghĩ về những gì tôi có thể làm để chỉ chọn lấy những chỗ thấp hèn, và thật sự giữ nằm lòng những gì Đức Giêsu nói về khiêm nhường.
- Tôi bắt đầu giờ cầu nguyện bằng việc xin Chúa ban cho những giúp đỡ cần thiết cho mình, một cách khiêm nhường và thật lòng.Trong thư gửi các giáo hữu thành Ga-lát thánh Phaolô đã xin các tín hữu địa phương biết mang gánh nặng cho nhau bởi vì nhờ đó họ có thể sống một trong những sứ điệp căn bản của Thiên Chúa và mang lại sức sống, không chỉ cho người khác, nhưng còn cho chính họ nữa.
