Sau ngày sabát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng, bà Maria Mácđala và một bà Maria khác, đi viếng mộ. Và kìa, đất rung chuyển dữ dội: thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên; diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết. Thấy người, lính canh khiếp sợ, run rẩy và hóa ra như chết. Thiên thần lên tiếng bảo các phụ nữ: "Phần các bà, các bà đừng sợ! Tôi biết các bà tìm Ðức Giêsu, Ðấng bị đóng đinh. Người không có ở đây, vì Người đã chỗi dậy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, rồi mau về nói với môn đệ Người như thế này: Người đã chỗi dậy từ cõi chết, và kìa Người đi Galilê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người. Ðấy, tôi xin nói cho các bà hay". Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Ðức Giêsu hay.
Và kìa đức Giêsu đón gặp các bà và nói: "Chào chị em!" Các bà tiến lại gần Người, ôm chầm lấy chân, và bái lạy Người. Bấy giờ, Ðức Giêsu nói với các bà: "Chị em đừng sợ! về báo cho anh em của Thầy để họ đến Galilê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó".
- Một điều đáng chú ý trong những ngày này qua các câu chuyện về sự Thương Khó, cái chết và sự Phục Sinh của Đức Kitô, là các ông có vẻ xuất hiện nhiều trong suốt cuộc xử án, chết và đóng đinh của Người, trong khi các bà thì xuất hiện thường xuyên hơn ngay sau khi Người sống lại. Các ông đã không xuất hiện như những hiệp sĩ với gươm giáo sáng ngời. Một cách chung chung, khi xảy ra rối rắm, họ đã chạy trốn, trong khi các phụ nữ thì đã hành động theo trái tim của mình. Các bà đã cho thấy họ là những người có khả năng mang lại sức sống cho những người chung quanh.
