Thursday, July 23, 2026

Thứ Năm 23 tháng Bảy

Mátthêu 13:10-17

Các môn đệ đến gần hỏi Ðức Giêsu rằng: "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?" Người đáp: "Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất. Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiều. Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ Isaia, rằng: 
     'Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, 
              có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy. 
              Vì lòng dân này đã ra đần độn, chúng đã nặng tai, 
              còn mắt thì chúng nhắm lại, kẻo mắt chúng thấy, 
              tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, 
              và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.' 
"Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe." 
  • Đức Giêsu khắc khoải đau buồn vì nhiều người đã không nhận ra Người đã và sẽ là ai. Chúng ta cũng có thể nhìn mà không thực sự thấy, có mặt đó nhưng lại không thật sự nghe được điều gì đang xảy ra. Đức Giêsu rất ý thức rằng nhiều kẻ đã đến với Người với những lý do khác nhau. Nhưng có vẻ họ đã không nhận ra được những sự thật căn bản. Qua các dụ ngôn Đức Giêsu đã thử làm những sứ điệp của Người trở nên dễ hiểu nhất cho họ, và cũng như cho cả chúng ta nữa.